

Bài viết được đóng góp bởi page Tinh Quang Vọng Nhật Tương Phùng.
__________
=== Ủy Thác Tồn Đọng Đã Lâu
Nhà Lữ Hành đến gặp Katheryne ở Sumeru, nhận một ủy thác tìm người mà trước đó đã có rất nhiều người thất bại. Ủy thác này là của các thôn dân ở Làng Vimara, nhưng họ không nhớ tên mà chỉ nhớ một số đặc điểm của người đó. Trò chuyện một lúc, họ quyết định nhận ủy thác và đến đó điều tra.
Trưởng thôn lần nữa khẳng định đã có rất nhiều Nhà Mạo Hiểm đến đây cũng đã từ bỏ. Người họ cần tìm là một chàng trai khoảng hai mươi tuổi thường xuyên giúp đỡ dân làng, nên khi anh biến mất thì họ tìm đến Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm để lập ủy thác. Nhà Lữ Hành cho rằng anh ta giống một người 'chỉ tồn tại trong ký ức hơn’.
Khi đang trò chuyện với Paimon, một cô gái tên Atossa tiến đến bắt chuyện với họ, thực sự mong rằng Nhà Lữ Hành có thể thực hiện ủy thác này. Cô gái dẫn họ đến dưới một gốc cây để tìm kiếm manh mối. Nơi này chứa đựng rất nhiều hồi ức của Atossa về quá khứ và về người họ đang tìm kiếm.
Giáo Đoàn Vực Sâu bỗng nhiên xuất hiện ở đó, sau khi tiêu diệt chúng, Atossa cho biết Hilichurl gần Làng Vimara dạo này hoạt động rất sôi nổi, thường tỏ ra bồn chồn, bất an.
__________
=== Ký Ức Không Nên Tồn Tại
Trên đường về Làng, họ gặp lại Dainsleif. Họ kể lại chuyện ủy thác cho Dain, và hỏi một số câu hỏi. Dain nói 'Tội nhân’ mà Nhà Lữ Hành muốn biết với những 'Tội nhân’ khác đã cùng phản bội quốc gia và phản bội Dain, còn người anh em song sinh thì Dain bảo "Trước khi có bất cứ chuyện gì không thể cứu vãn xảy ra, thì mối quan hệ giữa hai anh em người hoàn toàn còn có cơ hội xoay chuyển”.
Tên 'Tội nhân’ mà họ gặp trước đó chính là "Tiên Tri” Vedrfolnir- cũng chính là anh trai của Dainsleif. Ngoài ra còn có "Hiền giả’ Hroptatyr, "Gold” Rhinedottir, "Kỵ sĩ cực ác” Surtalogi, "Thợ săn ánh trăng” Rerir. Rhinedottir là người tạo ra Albedo, Surtalogi thì là sư phụ của Skirk, Vedrfolnir đã dẫn dắt Chlothar thành lập Giáo đoàn vực sâu.
(Các phiến đá tiên tri ở di tích Fontaine trong Nhiệm Vụ Ma Thần Fontaine cũng có thể là do Vedrfolnir tạo ra.)
Họ từng là những anh tài của Khaenri'ah, sáu người họ đáng ra phải cùng nhau ngăn cản tai họa xảy ra, "ngăn cản Hắc Vương tiếp tục lay chuyển gốc rễ của thế giới”. Thế nhưng năm người còn lại không thể chống lại cám dỗ của Vực sâu, đã chia nhau sức mạnh ấy để hủy diệt thế giới. Họ trở thành ‘Tội nhân’ - sự tồn tại siêu nhiên, sức mạnh mà mỗi người họ nắm giữ đều có thể gây chấn động thế giới.
Khi tai họa giáng xuống Khaenri'ah, họ không ngăn cản, đó là lý do Dainsleif ghi thù họ. Sau đó, Người anh em song sinh đã tiếp xúc với anh trai của Dain - Vedrfolnir. Dain cho rằng nếu mặc kệ thì sẽ có một ngày họ phản bội cả thế giới.
Anh ta hiện vẫn đang điều tra về "Máy Dệt Vận Mệnh”. Dain nói "Máy Dệt Vận Mệnh” rất có khả năng liên quan đến Địa Mạch. Lần trước Nhà Lữ Hành nhìn thấy ký ức của người thân là do Địa mạch nơi đó không ổn định. Nơi nào Giáo đoàn vực sâu hoạt động đều sẽ đi kèm với một loạt vấn đề về Địa Mạch. Thứ chảy trong Địa Mạch chính là ký ức của Teyvat. Họ nghỉ ngơi để hôm sau cùng nhau hành động.
Sáng hôm sau Nhà Lữ Hành và Paimon tìm thấy Dainsleif đang trầm tư. Anh ta nói bản thân có thêm một số ký ức liên quan đến người thanh niên mà họ đang tìm kiếm. Anh khẳng định mình chưa từng gặp người này.
Trong ký ức đó, Dain đã đưa "con mắt của máy cày đầu tiên trên thế giới” cho anh ta.
Vì muốn xác nhận lại, Dain dẫn Nhà Lữ Hành đến nơi anh đã giấu con mắt của máy cày. Ngay trước khi bước vào nơi cất giữ, Dain định gọi Nhà Lữ Hành lại, nhưng sau đó anh ta lại không giải thích gì, lại giục chúng ta mau chóng đi vào.
Cũng chẳng hiểu anh D kiếm đâu ra được cái di tích vip pro thế để cất giữ cái mắt máy cày này mà sau đến điểm cuối lại có Sứ đồ vực sâu mò đến ạ.
(Hình như hắn ta có tên là “Người chứng kiến sự khởi đầu của vận mệnh” với miêu tả là ‘Tiên phong của vận mệnh mới’, cũng chưa biết có liên quan đến gì không.)
Sau khi đấm nhau, Dain phân tích rằng "Ký ức giả” có lẽ là cái bẫy, sau đó anh ôm đầu nhức nhối rồi bảo Địa Mạch đang nhiễu loạn nên bọn chúng đang giở trò rồi. Anh đuổi Nhà Lữ Hành đi trước, bảo là có khi bây giờ về làng Vimara biết đâu có thể bắt được người mất tích kia. Trực giác của Nhà Lữ Hành cũng cảm thấy không ổn.
Sau khi bóng Nhà Lữ Hành vừa khuất, Người anh em song sinh bước ra từ sau lưng Dainsleif cùng thanh kiếm vàng. Dain đã biết rằng trừ khi anh bước vào bẫy, nếu không Người thân của chúng ta sẽ không đến.
Họ quyết định đánh nhau để phân thắng bại.
__________
=== Tường Thuật Về Trật Tự Thế Giới
Nhà Lữ Hành ra khỏi nơi đó, nhận ra đám Hilichurl hôm nay bình tĩnh bất thường, thậm chí còn có effect lấp lánh cánh bướm xung quanh. Có âm thanh kì lạ xuất hiện giống như ai đó đang dịu dàng an ủi đám Hilichurl:
…Trong thế giới mới, họ từ biệt mặt trời bị che phủ,
Cuối cùng cũng không cần suy nghĩ về những khổ nạn, không cần phải phân biệt khái niệm về sự báng bổ nữa.
Đó là cái giá phải trả để tâm hồn được trong sạch.
Tiếp tục đi xung quanh, giọng nói lại vang lên:
...Thấy chứ? Chúng ta đều ở đây.
Chúng ta nhận về khoảng thời gian vô tận để yêu thương.
Khi đau buồn cũng không cần phải kìm nén bất cứ giọt lệ nào nữa.
Bắt gặp một đám Hilichurl đang ngủ say, lại nghe thấy âm thanh ấy:
...Sau cùng, anh ấy khẽ thì thầm,
"Hãy ngủ yên nhé, hỡi cha. Hãy ngủ yên nhé, những người tôi yêu quý.”
"Khi tỉnh lại, chúng ta sẽ không còn khác biệt gì nhau nữa.”
Nhà Lữ Hành và Paimon quay về làng Vimara để hỏi thăm xem có tung tích gì mới không, lại nhận ra tất cả mọi người trong làng đều không còn ký ức gì về "người mất tích” đó. Họ phát hiện ra dường như họ đang ở trong ký ức của một ai đó vì Địa Mạch nhiễu loạn, quay lại khoảng thời gian trước khi "người đó” mất tích, vì mọi người trong làng vẫn biết đến anh ta.
Tạm thời xác định được năng lực của người đó là "Cấy ký ức vào tâm trí người khác”, năng lực này chắc chắn có chỗ hở. Họ nhận ra đây là ký ức của Atossa nên quay lại dưới gốc cây trước đó, gặp được Atossa đang nói chuyện với "người mất tích” họ đang tìm. Người đó trông khá quen mắt, sau đó Nhà Lữ Hành nhận ra anh ta là Caribert Alberich.
Caribert định đến tạm biệt Atossa trong ký ức của cô ấy. Anh ta đưa Nhà Lữ Hành đến không gian ý thức của mình để nói chuyện. Máy Dệt Vận Mệnh lợi dụng Caribert để được "dựng lên”. Caribert Alberic thực ra đã chết vào lúc đó, thứ trước mặt Nhà Lữ Hành lúc này chỉ là ý thức còn sót lại trong Máy Dệt Vận Mệnh mà thôi.
Máy Dệt Vận Mệnh là cỗ máy dùng để dệt Địa Mạch. Ban đầu nó chỉ có thể khởi tạo và cấy một số ký ức, khi càng hoàn thiện thì càng trở nên mạnh hơn cho tới khi có thể dệt nên Địa Mạch thực sự. Lúc ấy thì năng lực tác động ký ức ở cấp thấp sẽ biến mất, và trở thành công cụ thay đổi cả thế giới, và Caribert có thể điều khiển nó, coi như một dạng bù đắp vì đã đánh đổi mạng sống.
Caribert xin lỗi vì đã cấy những ký ức kia vào dân làng Vimara và gây ra rắc rối, anh nói mình chỉ muốn có ai đó cảm thấy anh từng tồn tại, giống như anh từng được sống vậy. Nhà Lữ Hành ngỏ ý muốn quay lại chỗ Dainsleif thì Caribert nói rằng có lẽ bên đó đã kết thúc rồi. Vì vốn dĩ Caribert chỉ tồn tại trong ký ức, vậy mà giờ đây lại có thể nói chuyện trong không gian ý thức, có nghĩa là Máy Dệt Vận Mệnh đã chính thức hoàn thiện.
Caribert đã đoán đúng, ‘Con mắt’ ấy vốn dĩ ngay từ đầu đã luôn ở trên người Dainsleif. Dain muốn dẫn dụ Vực sâu đến chỗ cất giấu, chẳng qua là muốn gặp lại Hoàng tử/Công chúa điện hạ. Đáng ra Dainsleif sẽ đưa 'Con mắt’ cho Nhà Lữ Hành trước khi bước vào nơi đó, nhưng anh ta đã không làm thế vì anh ta có ký ức giả: ‘mình đã giao nó rồi’.
Caribert cũng không rõ mục đích của Hoàng tử/Công chúa điện hạ khi sử dụng Máy Dệt Vận Mệnh, nhưng anh ta đã đạt được mục đích của riêng mình. Anh ta cấy ký ức giả cho toàn bộ Hilichurl, kể về câu chuyện cổ tích về tình yêu, và câu chuyện của anh ta với cha mình để an ủi đám Hilichurl.
Caribert nói đã kể xong "câu chuyện trước khi ngủ”, đến lúc nghỉ ngơi rồi.
Anh ngồi xuống nền đất, cơn gió thổi bay chiếc khăn tay, sau đó anh biến mất. Chiếc khăn bay đến tay Người anh em song sinh cũng tan theo làn gió. Nhà Lữ Hành bước đến nhưng không thể chạm vào người thân vì đây chỉ là không gian ý thức, không ai trong số hai người đang thực sự tồn tại ở nơi này. Nếu không, họ cũng rất muốn được ôm lấy nhau.
Họ ngồi lại trò chuyện.
Người thân tự nhận vốn dĩ không thể chiến thắng thực lực của Dainsleif, nhưng anh ta vẫn do dự khi chĩa kiếm vào người bạn đồng hành cũ.
Khi được hỏi về Máy dệt vận mệnh, người ấy trả lời rằng sẽ tìm ra cách phát huy hết tác dụng trước khi Thiên Lý "thức tỉnh”. Người anh em có thể xem là rất hận Thiên Lý.
Người thân gọi tên Nhà Lữ Hành. Nhà Lữ Hành vốn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại không muốn thắc mắc nữa, chỉ muốn hỏi "Tại sao chúng ta lại không thể cùng nhau tiếp tục chuyến hành trình chứ?”
Người anh em kể về điểm cuối chuyến hành trình, một nơi mang tên “Biển hoa tận cùng”, rất giống với “một nơi trong vũ trụ có loài hoa đó nở rộ” mà Nhà Lữ Hành từng nhắc đến khi họ du hành cùng nhau.
Người thân cảm thấy đây không phải trùng hợp.
"Anh cũng rất nhớ em, Lumine.”
"Em cũng rất nhớ anh, Aether.”
Không gian bắt đầu nứt vỡ vì không còn chủ nhân. Họ cũng sẽ không còn ký ức gì về cuộc gặp lần này vì vốn dĩ mọi thứ ở đây không nên tồn tại.
Khi thức dậy, Nhà Lữ Hành có cảm giác không còn nhớ chuyện đã xảy ra sau khi nói chuyện với Caribert nữa. Dainsleif sau khi xác nhận Nhà Lữ Hành và Paimon vẫn ổn thì đã rời đi, hình như còn bị thương.
Người dân làng đều đã được cấy vào một đoạn ký ức rằng Caribert đã chính thức rời đi cùng gia đình. Lần này họ đã nhớ được tên của anh ấy.
Họ đến tìm Atossa dưới gốc cây. Atossa nói rằng sẽ thử quên đi đoạn hồi ức về Caribert, song lại thừa nhận bản thân đang mạnh miệng. Cô mong rằng nếu Caribert cảm thấy cắn rứt thì anh ta sẽ quay lại một ngày nào đó.
Atossa rời đi, Nhà Lữ Hành cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra với Caribert thì tìm được một tấm ảnh chụp hai anh em họ cùng với Caribert ở trong túi.
This is a fan-made, educational website for Genshin Impact community.
All resources belong to HoYoverse.