top of page
main-bg.webp

Bài viết do Hiền Giả ẩn danh Kalani đóng góp.


Tóm tắt (kết hợp các lore khác để dòng thời gian hoàn chỉnh):

  • Người ghi chép (Seutervoinen) thuộc một chủng tộc đã tồn tại từ khi vũ trụ hình thành, đã thấy được nguy cơ Vực Sâu huỷ diệt vũ trụ và cùng đồng tộc cố gắng tìm mọi cách để phá vỡ định mệnh ấy. Cô đã tìm thấy Teyvat và từng gặp Nibelung (chi tiết ở bộ TDV Đoạn Kết Hành Lang Sâu). Sau một thời gian, khi cô một lần nữa nhớ đến Teyvat, hành tinh này đã đặt dưới sự cai trị của Thiên Lý, vì thế mà đi lệch hoàn toàn với thuật toán tính mức độ huỷ diệt của Vực Sâu.

  • Đó là một thế giới nơi con người được tự do phát triển, nhưng sự tự do ấy chỉ giới hạn trong vòm trời của Thiên Lý, bất kỳ ai có ý định chạm vào điều tối kỵ sẽ bị trừng phạt.

  • Thương cho số phận những con người bị tước đoạt tự do khám phá, cô đã mượn cơ thể một chàng trai, yêu Thiên Sứ đầu tiên (Koitar) và thuyết phục nàng Thiên Sứ tạo phản. Cuộc nổi dậy thất bại, các nền văn minh thời đó và tộc Thiên Sứ bị trừng phạt, nhưng người ghi chép đã rời đi trước khi cô cũng bị cuốn vào trận chiến.


=== Hoa Sự Sống - Hương Thơm Trời Ban
  • Vào thuở xa xưa của vũ trụ có một thời đại hoàng kim, nơi các nền văn minh phát triển rực rỡ và tự do khám phá biển sao. Nhưng một thảm họa bí ẩn dần xuất hiện, khiến từng nền văn minh, từng ngôi sao, rồi cả thiên hà lần lượt biến mất (thảm hoạ này là Vực Sâu).

  • Hậu duệ của nền văn minh cổ đại đã nhận thấy nguy hiểm, họ tiến hành nghiên cứu và khám phá không thời gian, tìm kiếm mọi khả năng. Nhưng dù có cố đến đâu thì kết quả họ nhận được vẫn là sự diệt vong tất yếu, không có phép màu hay lối thoát.

  • Tuy nhiên, một người ghi chép/lữ khách trong chủng tộc ấy đã khám phá ra, hay đúng hơn là nhớ đến Teyvat.


=== Cát Thời Gian - Mệnh Lệnh Trời Ban
  • Qua một thời gian rất dài, chủng tộc đó vẫn tiếp tục quan sát, lưu trữ và bảo tồn ký ức. Chính họ cũng không còn nhớ vì sao mình bắt đầu nhiệm vụ nữa, nhưng cho dù niềm tin đã chết, sứ mệnh vẫn còn. Rồi vị lữ khách ấy tìm lại được Teyvat.

  • Theo như ghi chép của chủng tộc đó và ký ức của người ghi chép, hành tinh có lục địa Teyvat là một tinh cầu mới được sinh ra không lâu, nhưng hiện tại ánh lửa văn minh đã bị dập tắt, toàn bộ hành tinh bị bao phủ bởi bầu trời giả của Thiên Lý. Cô (đã từng gặp Nibelung trước khi ông bị Vực Sâu tha hoá) không biết về số phận của Nibelung và tự hỏi tại sao Thiên Lý (kẻ thống trị mới) lại tạo một lớp màng ngăn chặn sự phát triển của Teyvat. Theo luật, những người ghi chép không được can thiệp vào các thế giới. Tuy nhiên, không biết vì tò mò, hay vì thật sự nhìn thấy hy vọng vượt lên vận mệnh mà cô đã can thiệp.


=== Ly Không Gian - Bổng Lộc Trời Ban
  • Vì sự can thiệp của người ghi chép đến từ ngoài bầu trời, Hyperborea đã phát triển với mức độ nhanh hơn tất cả những gì đã đạt được trong cả trăm năm qua. Họ dần dần vượt qua từng giới hạn của Thiên Lý, chạm vào những điều cấm kỵ của trời cao, đồng thời đem tri thức đó lan toả ra toàn thế giới. Tự do giúp họ tạo nên những phép màu, nhưng điểm kết của mọi phép màu đó vẫn là Vực Sâu. Chính vì vượt ra khỏi giới hạn, Thiên Lý đã +1 đinh = -1 nền văn minh.


=== Nón Lý Trí - Vương Miện Trời Ban
  • Thiên Sứ đầu tiên dẫn đầu cuộc phản nghịch chống lại Thiên Lý. Thiên Sứ, quái thú khổng lồ, con người và rất nhiều chủng tộc, nền văn minh khác cùng đồng lòng đứng lên.

  • Về tuyên ngôn: Họ phủ nhận toàn bộ sự thịnh vượng được ban phát và hạnh phúc được thiết kế sẵn, họ chọn tự do thay vì phục tùng, khẳng định "thế giới thuộc về chính chúng ta."

  • Kết cục đã định sẵn: Họ biết rõ bản thân sẽ thất bại, nhưng kể cả thất bại đó cũng có ý nghĩa, vì nó đặt nền móng cho thế hệ mai sau vượt ra ngoài bầu trời giả.


=== Lông Vũ Tử Vong - Cái Chết Trời Ban
  • Chiến tranh giữa phe nổi dậy và "bầu trời" bước vào giai đoạn cuối. Nhưng kể cả khi biết mình sẽ thua, những kẻ nổi loạn vẫn chọn chiến đấu đến cùng vì lý tưởng.

  • Trước khi hình phạt bị giáng xuống, Koitar đã khuyên Seutervoinen rời đi. Họ và những kẻ nổi loạn đều biết rằng vận mệnh sẽ dẫn thế giới đến sự huỷ diệt, nhưng họ tin rằng tương lai vẫn còn hy vọng, và rằng một ngày nào đó sẽ xuất hiện những con người có thể tạo nên “phép màu.”

bottom of page