

Trong lúc đi dạo trên bờ biển, NLH và Paimon thấy một cô gái đứng trước một bộ xương hải thú khổng lồ. Hai người liền tiến lại hỏi thăm.
Cô gái giới thiệu bản thân tên Kumi, còn bộ xương này là Kuntira, bạn thuở ấu thơ của cô. Hai người lấy làm lạ, Paimon còn tưởng bộ xương đó là thành phẩm mà bạn cô hạ gục được. Kumi phải đính chính rằng, hài cốt hải thú này là bạn của cô.
Ở đảo Narukami, quê cha Kumi, loài này có tên là Umibozou, chúng thường tấn công những đoàn tàu đánh cá nên bị đuổi cùng giết tận. Còn ở đây, quê mẹ cô - đảo Watatsumi, người dân sẽ đặt cho mỗi cá thể một tên riêng. Loài này hầu như đã bị tuyệt chủng, có thể, Kuntira là cá thể cuối cùng còn sót lại.
Kumi cho rằng, cô và Kuntira là những cá thể cô độc, họ làm bạn với nhau không phải để giúp nhau không còn cô độc, mà là cùng cảm nhận nỗi cô độc của đối phương. Sau một khoảng thời gian rất dài, cô quay lại quê mẹ thăm người bạn cũ thì mới phát hiện đã quá muộn, bạn cô giờ không còn. NLH và Paimon nghe xong cũng chẳng biết nên nói gì để an ủi. Kumi xua tay bảo không sao, cô còn xin lỗi vì ảnh hưởng đến tâm trạng hai người.
Kumi muốn nhờ gì đó nhưng lại thôi. Paimon và NLH nhiệt tình bảo cô muốn giúp gì thì cứ nhờ họ đi, không sao đâu. Việc Kumi muốn nhờ là lấy 3 lôi anh đào để tết vòng hoa viếng bạn. Trước khi đi, Kumi dặn phải chú ý an toàn, cũng như cô sẽ ở đây cầu nguyện cho hai người.
Sau nhận được hoa Kumi rất cảm kích. Nhưng cô còn một chuyện muốn nhờ vả nữa. Chuyện là có một học giả tên Anisa đến đây để nghiên cứu. Trùng hợp thay chỗ nghiên cứu đó lại xuất hiện hilichurl, Anisa đi sáng giờ chưa về khiến Kumi lo lắng nên muốn nhờ NLH đến đó xem sao.
Đang tìm trẻ lạc thì có tiếng cầu cứu vọng lại. NLH nhanh chóng chạy đến và dọn hết hilichurl bao vây. Anisa cảm ơn hai người. Sau khi Anisa nghe được tin Kumi lo lắng cho mình thì lỡ mồm gọi Kumi là "bé cưng” khiến NLH và Paimon thấy xưng hô quá kì cục kẹo. Anisa ngẫm lại mới nhớ ra tên Kumi, rồi cô còn khen tên rất dễ thương nữa. NLH đã nghe và đánh giá.
Anisa giới thiệu bản thân là thực tập "Dastur” hội hải dương học của giáo viện. Nghe NLH nói Kumi đang rất lo lắng cho cô, Anisa cười thẹn thùng. Nhưng cô phải nghiên cứu thêm về tượng Watatsumi, nơi pháp sư chôn lễ vật rồi đặt tầng tầng lớp lớp câu đố để làm khó người chơi. Paimon nghe Anisa nói một tràng mà chẳng hiểu gì, đến khi từ “kho báu” xuất hiện mắt mới sáng rực. Cứ như thế Paimon quyết định giúp Anisa. Kho báu Paimon húp, kiến thức Anisa xin, còn NLH có ý kiến nhưng không đáng kể.
Sau khi giải đố thành công, Anisa cảm ơn hai người rối rít vì đã giúp việc nghiên cứu của cô có tiến triển. Nhưng muốn từ thực tập lên chính thức cần phải có hai bài luận văn. Ngành thứ hai của Anisa là ngành sinh vật biển, vì chiến tranh nên việc nghiên cứu khó khăn rất nhiều. Nghe vậy NLH và Paimon gợi ý đến Kumi và bạn của cô ấy.
3 người quay lại chỗ Kumi. Vừa hay Kumi mới tết xong vòng hoa nên kêu họ chờ xíu để cô đặt lên bộ hài cốt. Sau khi đặt xong có vẻ Kumi đang buồn, Anisa tự nhiên lại hỏi tên Kuntira rồi khen tên hay, khen luôn cả tên Kumi cũng rất hay. Paimon thấy rất khó hiểu với hành động của Anisa nhưng NLH lắc đầu ý bảo đừng phiền họ.
Kumi cho rằng Kuntira sinh ra nơi biển cả nhưng lại chết nơi đất liền, đó là một cái chết cô độc, chết ở một nơi không thuộc về mình. Và cô nghĩ bản thân sớm muộn gì cũng sẽ giống như vậy. Anisa lên tiếng xua tan bầu không khí đau buồn bằng trực giác của người học giả. Dựa vào hình dáng xương chậu bộ hài hốt, Anisa suy ra, Kuntira có bạn đời và đã sinh nở nhiều lần, Kuntira hoàn toàn có một cuộc sống hạnh phúc trên biển. Anisa dừng lại một chút vì cảm thấy bản thân nói hơi nhiều. Kumi nói không sao và khen giọng Anisa rất hay, cô thắc mắc, nếu Kuntira sống hạnh phúc như vậy thì tại sao lại chết ở nơi này. Anisa phản bác, dựa vào hình dáng cột sống ta sẽ chứng minh được Kuntira không bị mắc cạn trên bờ rồi chết vì nghẹt thở. Mà cô ấy chết vì tuổi già rồi mới trôi dạt vào nơi đây. Còn vì sao lại chọn nơi này thì có lẽ, Kuntira muốn nói cho người bạn thân của mình rằng bản thân sống rất viên mãn và mong cô ấy cũng sẽ như vậy.
Mọi hiểu lầm được giải tỏa, Kumi thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Kumi quyết định bắt đầu cuộc sống mới và Kanisa cũng sẽ theo nghiên cứu ở Inazuma tới cùng mặc kệ chiến tranh và áp lực. Paimon tức tối vì tự nhiên bản thân và NLH thành hai cái bóng đèn sáng rực.
Anisa thẹn thùng muốn xin ở lại chỗ Kumi để làm bạn với con của Kuntira cho việc nghiên cứu. Kumi đồng ý vì cô cũng muốn gặp và làm bạn với hậu duệ của Kuntira. Nói chuyện xong xuôi hai người mới quay ra cảm ơn NLH và Paimon vì sự giúp đỡ. Anisa còn đùa rằng sau này giảng đường của cô sẽ mở rộng cửa đón hai người, Paimon nghe tới học thì xin thôi.
Kết quest nếu chọn trò chuyện với Kumi, lần đầu sẽ được tặng món trứng Inazuma được chế biến theo hương vị Sumeru do Anisa làm. Bên cạnh đó Kumi kể rằng cuộc sống ở đây rất tuyệt và cô quyết định chọn quê mẹ là nhà. Còn về Anisa thì cô ấy cứ chạy nhảy khắp nơi khiến Kumi phải lo lắng nhưng đôi khi Anisa rất chu đáo và giọng nói hay thì thôi cũng được.
Chọn trò chuyện với Anisa sẽ được cô kể cuộc sống ở đây dưới sự chăm sóc của Kumi thì rất tốt. Kumi đã cởi mở hơn nhưng vẫn rất bận rộn. Hiện tại Anisa đang phân tích phạm vi hoạt động của đời sau của Kuntari và phát hiện rằng sinh vật biển rất phong phú.