

Chương Lữ Hành - Caribert
Bài viết được đóng góp bởi page Tinh Quang Vọng Nhật Tương Phùng.
__________
=== Tương Phùng Như Vận Mệnh
Nhà Lữ Hành đến cảng Ormos, bắt gặp một người đang tìm mình. Người đó gửi cho Nhà Lữ Hành bức thư của Kaeya, nội dung thư nói là hãy đến gặp anh ta ở quán cơm Djafar lúc chiều tối.
Khi trò chuyện, chúng ta biết được rằng Kaeya từng lén đến Sumeru khi còn bé vì nghe rằng quê hương của anh, Khaenri'ah, từng tồn tại sâu dưới lòng đất gần Sumeru.
Khi Kaeya nhắc đến họ của mình - Alberich - thì Dainsleif xuất hiện. Qua lời của Dainsleif, Nhà Lữ Hành biết được Kaeya là hậu duệ của người sáng lập Giáo Đoàn Vực Sâu.
Kaeya sau đó rời đi, Dainsleif phân tích rằng người thân của Nhà Lữ Hành được gọi là Hoàng tử/Công chúa, có lẽ đây cũng là một loại "kế thừa”.
Dainsleif lần này đến Sumeru là để truy tìm "Máy Dệt Vận Mệnh”, manh mối là lần theo những kí ức về thời gian đồng hành cùng người anh em song sinh của Nhà Lữ Hành.
Họ đến rừng Avidya để điều tra. Dainsleif nhận ra một nơi có chút quen thuộc - một ngôi nhà với vài thửa ruộng đằng trước, có vẻ đã bỏ hoang từ rất lâu.
Nhà Lữ Hành tìm được một chiếc gương đã vỡ được đặt trong một chiếc hộp, chiếc giường cũ kĩ không có gì đặc biệt và một chiếc bát giã thuốc.
Sau khi cân nhắc thì họ quyết định cắm trại lại nơi này.
Sáng hôm sau Nhà Lữ Hành được Dainsleif gọi dậy, sau đó Dain đi vào rừng điều tra, và Nhà Lữ Hành nhận ra Paimon đã biến mất.
__________
=== Tư Cách Giễu Cợt Vận Mệnh
Khi định bước vào ngôi nhà hôm trước để tìm Paimon, Nhà Lữ Hành bị một người đàn ông uy nghiêm chặn lại. Nhà Lữ Hành nói muốn tìm 'bạn đồng hành’, người đàn ông đó liền nói người đó từ sáng sớm đã chạy vào trong rừng rồi.
Thái độ của người đàn ông rất kì lạ, Nhà Lữ Hành quyết định ở lại không rời đi. Cuối cùng người đàn ông đồng ý cho Nhà Lữ Hành vào trong, bất ngờ khi người đàn ông ấy lại đang chăm sóc một con hilichurl, còn cấm Nhà Lữ Hành lại gần hay động chạm gì con trai ông ấy.
Nhà Lữ Hành ngay lập tức nhận ra ông ta là người Khaenri'ah. Sau khi biết Nhà Lữ Hành không tôn thờ thần linh, người đàn ông cho biết ông tên là Eide. Eide nói "Lời nguyền bất tử” là "món quà” của thần linh ban cho người Khaenri'ah, cũng là thứ dằn vặt họ vì không được ch.ết.
Người Khaenri'ah mất đi đất nước, mất đi người thân, mất đi tất cả, vậy mà vẫn bị tước đi sự giải thoát cuối cùng. Họ phải chứng kiến linh hồn và thể xác dần bị bào mòn, mục rữa. Eide cho biết những người Khaenri'ah mang huyết thống ban đầu của Khaenri'ah sẽ giữ nguyên hình người, còn những người mang huyết mạch của ma thần khác - những người đã quay lưng với thần linh của họ, được Khaenri'ah thu nạp thành quốc dân - thì bị dính lời nguyền biến thành ma vật trong lúc trốn chạy.
Hilichurl đang nằm trên chiếc giường kia là đứa con riêng của Eide, tên là Caribert. Eide cũng bày tỏ cảm giác áy náy vì đã quá ích kỉ với Caribert và muốn bù đắp cho cậu.
Eide dẫn Nhà Lữ Hành đến trước một đài ghép, cũng tiết lộ chỉ Sumeru mới có thể làm ra loại thuốc khiến Caribert lấy lại được ý thức. Đó là một phương thuốc mượn sức mạnh của thần trí tuệ, vậy nên ở cung đình Khaenri'ah, đó được coi là sách cấm. Tuy nhiên ngày đó vì bất mãn với cuộc đời nên Eide đã mở ra xem.
Eide nhờ Nhà Lữ Hành điều chế thuốc. Đến bước cuối cùng, họ phải mang thuốc đi bái tế Thất Thiên Thần Tượng. Eide đã gần như vứt bỏ tôn nghiêm mà cúi đầu cầu xin Thần Tượng ban một kì tích cho đứa con của ông.
Sau khi uống thuốc, Caribert vẫn không tỉnh lại. Nhà Lữ Hành động viên Eide làm thêm một phần thuốc nữa. Nhà Lữ Hành điều chế thêm được sau khi trồng được nấm biến dị.
Một lần nữa đến dưới Thất Thiên Thần Tượng, họ nhìn thấy Caribert đã chạy ra khỏi gian nhà.
__________
=== Kẻ Rơi Lệ Nơi Cuối Vận Mệnh
Họ đuổi theo Hilichurl ban nãy, nhận ra đó không phải Caribert. Nhưng cuối cùng họ vẫn quyết định đi theo vì nhận thấy Hilichurl kia chỉ chăm chăm đi theo một hướng. Đi sâu vào trong, họ nhận ra những Hilichurl ấy đang bái tế gì đó, trông rất thành kính.
Những cánh cổng dịch chuyển kì lạ đưa họ đến những nơi khác nhau trong di tích. Nhà Lữ Hành và Eide chạm trán ‘Sứ Đồ Vực Sâu’.
Đánh bay tên đó xong thì Nhà Lữ Hành nghe Eide khen tên ‘Sứ Đồ Vực Sâu’ đó.
Đi tiếp vào trong, Nhà Lữ Hành thấy một bức tượng giống một viên đá khổng lồ bị treo lên cao bằng dây xích, phát ra bầu không khí kì dị. Rất giống với khung cảnh Tượng Thần Ô Uế trong quá khứ.
Nhà Lữ Hành chưa kịp nhắc nhở thì Eide cũng đã quỳ lạy "thứ đó”. Nó tự xưng là "tội nhân”, phát ra tiếng nói ở trong đầu Nhà Lữ Hành.
Eide đã tỉnh táo lại sau khi một luồng năng lượng gì đó từ bức tượng truyền vào, nói rằng trong một khoảnh khắc, ông ta cảm thấy vui vẻ, hoặc có lẽ là 'hạnh phúc’. Lần này quay lại, Eide không bái tế Tượng Thần nữa, nói rằng có lẽ ban nãy ông ta bái tế ‘thứ đó’, hiệu quả có thể cũng như nhau. Và thuốc thực sự đã có tác dụng, Caribert đã lấy lại ý thức.
Eide rất vui vì đã cứu được con trai. Ông ta một lần nữa bày tỏ sự thù ghét với Thất Thần, tin rằng luồng sức mạnh từ bức tượng ban nãy là 'thần linh’ đã cứu con trai ông.
Ông ta muốn đi trả lễ, nhất quyết không tin lời Nhà Lữ Hành rằng đó thực ra là "Tội nhân”.
__________
=== Vận Mệnh Đã Được Ghi Lại
Nhà Lữ Hành lo lắng Eide bị ma vật tấn công nên vẫn quyết định đi theo.
Khi vào đến chỗ cũ, cả hai bàng hoàng nhận ra cả bức tượng và những con Hilichurl ban nãy còn quỳ lạy ở đây đã biến mất. Eide bắt đầu nghi ngờ không biết ban nãy rốt cuộc là 'thần linh’ hay 'tội nhân’.
Quay lại căn nhà nhỏ, Caribert đã biến mất. Họ nhận ra Caribert đã soi gương và nhìn thấy bộ dạng của mình nên đã làm vỡ chiếc gương. Nhà Lữ Hành nhớ rằng chiếc gương hình như đã vỡ từ trước đó.
Hai người chạy ra ngoài tìm Caribert, trong lúc đó Eide đã xích mích với một nhóm kiểm lâm. Dưới sự khuyên can của Nhà Lữ Hành, hai bên đã bình tĩnh lại.
Nhóm kiểm lâm cho biết họ đã tha cho một Hilichurl vì thấy nó không có ý định thù địch mà chỉ chạy theo một hướng. Nhà Lữ Hành và Eide lần theo, tìm được Caribert bên vách đá.
Eide hết lời khuyên nhủ, nhưng Caribert dường như không có phản ứng gì. Caribert chầm chậm cất tiếng nói, “Mọi thứ.. thật quá tàn nhẫn, cha..” Sau đó cậu cởi bỏ mặt nạ, và Nhà Lữ Hành ngất đi.
Nhà Lữ Hành tỉnh lại trên chiếc giường của Caribert. Eide nói rằng ông đã nhận ra 'Nhà Lữ Hành’ là ai, nhưng trước đó Nhà Lữ Hành chưa từng quen biết Eide. Eide nói cũng phải thôi, dù sao "người cao quý như vậy, làm sao nhớ được hết những người như tôi chứ”. ide nói rằng cái tên ông ta đang dùng thực ra là tên của một tùy tùng, tên thật của ông ta là Chlothar Alberich.
Nhà Lữ Hành ngay lập tức nhận ta cái họ này. Chlothar Alberich đã biết về sức mạnh ‘Vực Sâu’ ở di tích trong hang kia, cũng là sức mạnh trên người Caribert.
Chlothar nói bây giờ Caribert có thể tự dệt nên vận mệnh của chính mình. Caribert rồi sẽ trở thành "Máy Dệt Vận Mệnh.” Nhà Lữ Hành nói rằng Vực Sâu rất nguy hiểm, Chlothar lại bật cười vì không ngờ 'Nhà Lữ Hành’ sẽ phủ nhận Vực Sâu. Bởi vì 'Nhà Lữ Hành’ là người đại diện cho Vực Sâu, “đại diện cho sự thần bí vượt xa khỏi lý giải và tưởng tượng”.
Chlothar nói “người Khaenri'ah đã mong chờ, đã kì vọng vào người, Hoàng tử/Công chúa của Khaenri'ah”. Nhà Lữ Hành tiến lại gần chiếc gương vỡ, lúc đó mới nhìn thấy hình bóng người anh em song sinh trong gương.
Tất cả những khung cảnh ấy đều là kí ức mà người anh em song sinh đã trải qua.
Nhà Lữ Hành tỉnh lại trong tiếng gọi của Dainsleif và Paimon. Nhà Lữ Hành lập tức hỏi về tung tích của người sáng lập Vực Sâu, được cho biết Chlothar Alberich đã làm rất nhiều chuyện cho Vực Sâu, nhưng Vực Sâu vẫn không thể cứu rỗi hắn. Sau đó trăm năm, hắn trở nên điên loạn và không rõ tung tích. Tượng Thần Ô Uế và sản vật thần bí đều do Chlothar dùng sức mạnh vực sâu tạo ra. Nhưng cuối cùng thì người anh em của Nhà Lữ Hành vẫn đứng về phía Chlothar.
Nhà Lữ Hành kể lại câu chuyện về kí ức của người anh em song sinh xuất hiện. Nhà Lữ Hành rất muốn biết suy nghĩ của người anh em lúc đó, nhưng cũng xác định là "Đoạn hồi ức này thật đẹp”. Đó cũng là khởi đầu cho tất cả.
Nhà Lữ Hành cùng Dainsleif đào thửa ruộng lên để xem bên dưới có gì, phát hiện ra hai thi thể nam và nữ. Thi thể nam được chôn trễ hơn, trong tay vẫn cầm một chiếc khăn, rất có khả năng đó chính là Chlothar Alberich. Ông ta có thể đã thoát khỏi lời nguyền.
Dainsleif muốn tách ra hành động, vì tên "Tội nhân” kia rất có thể đã để ý Nhà Lữ Hành.




